Nghịch cảnh đắng lòng

Đăng lúc: Thứ năm - 14/06/2012 11:09 - Người đăng bài viết: Trần Ngọc Hoàng
Nghịch cảnh đắng lòng

Nghịch cảnh đắng lòng

Được biết, hiện nay Trạm dược liệu Trà Linh đang có tổng diện tích vườn sâm lên đến 10 hecta. Theo ước tính, mỗi hecta sâm trưởng thành sau 7 năm, thu nhập có thể lên đến hàng chục, thậm chí là cả trăm tỷ đồng. Thế nhưng nạn bán sâm non, sâm giống đang hoành hành trên vùng đất này và sự quản lý lỏng lẻo của các cơ quan chức năng đã góp phần làm cho kế hoạch đổi đời của người dân bản địa từ cây sâm Ngọc Linh xem ra còn xa vời vợi.
 
 
Khan hiếm nguồn sâm giống?
 
Có một thực tế về sâm giống tại vùng cao này, đó là nguồn giống trong dân vốn đã không nhiều, lại bị khai thác, bán mua vô tội vạ nên đã ít lại càng thêm hiếm. Bây giờ, tất cả đều trông chờ vào Trạm dược liệu Trà Linh, đơn vị trực thuộc Công ty cổ phần Dược – Vật tư y tế Quảng Nam, nơi có chức năng bảo tồn và phát triển nguồn giống quý hiếm này.
 
Nhưng cũng từ đây nảy sinh rất nhiều vấn đề nan giải. Người muốn trồng thì thiếu giống, kẻ có giống thì chỉ cung cấp nhỏ giọt theo kiểu ban phát, cầm chừng. Ông Hồ Văn Chính – Chủ tịch UBND xã Trà Linh tâm sự: "Đồng bào tại đây, bây giờ ai chẳng muốn trồng loại cây siêu lợi nhuận này để thoát nghèo và làm giàu. Nhưng người dân muốn trồng thì không có tiền mua, vì giá cao quá, vốn thì Nhà nước cấp theo cơ chế không mua được”. Còn ông Hồ Văn Ni – Chủ tịch UBND huyện Nam Trà My: "Sâm giống, giá Trạm dược liệu Trà Linh bán rất đắt so với giá Nhà nước, người dân mua không nổi nên chúng tôi vô cùng trăn trở. Vì như thế sâm giống đâu bà con mình trồng. Chúng tôi đã nhiều lần đề nghị họ phải có trách nhiệm với địa phương, nhưng không được”.
 
Ông Hồ Văn Du – Trạm phó Trạm dược liệu Trà Linh trần tình: "Việc mua, bán cây sâm giống này, huyện làm việc với công ty, còn chúng tôi chỉ xuất theo chỉ đạo chứ không biết gì”. Còn ông Nguyễn Đình Tân - Giám đốc Công ty CP Dược - Vật tư y tế Quảng Nam khẳng định: "Nhu cầu rất lớn, công ty chỉ cung cấp theo năng lực”.
 
Tuy nhiên, mọi chuyện lại hoàn toàn không phải như lời giải thích của ông Giám đốc nói trên. Theo ông Hồ Văn Chính: "Họ để cây sâm giống bán cho tỉnh khác, huyện đã có ý kiến nhưng vẫn không thấy bán cho mình”. Ông Hồ Văn Ni cũng khẳng định: "Cái đó có, chúng tôi đã có văn bản gửi tỉnh, nhưng Dược độc quyền muốn bán cho ai thì bán. Bán cho nơi khác giá cao, còn bán cho dân tại chỗ rất ít vì giá rẻ”.
 
Như vậy, theo những người có liên quan, thì vì lợi nhuận, Công ty CP Dược – Vật tư y tế Quảng Nam đã cố tình bỏ rơi lợi ích của đồng bào địa phương, mặc cho họ đang có nhu cầu bức thiết về giống của loại cây vốn trước đây do chính mình phát hiện và sở hữu. Đó là điều không khó lý giải khi đây là đơn vị làm kinh tế, lại có quyền quyết định sao cho có lợi nhất cho mình.
Chăm sóc vườn sâm quý
 
Nghịch cảnh
 
Bên cạnh nỗi lo thiếu sâm giống thì lại thêm vấn nạn bán sâm non. Cây sâm đã quý và hiếm, những người có sâm vốn cũng chưa nhiều, nên cái sự bán - mua ồ ạt như vậy thì làm sao tránh khỏi cạn kiệt, thậm chí là nguy cơ tuyệt chủng. Do đó, chưa kịp vui vì cơ hội thoát nghèo và có thể làm giàu, xuất hiện chưa được bao lâu, thì nay, thay vào đó là sự lo lắng cho số phận của cây sâm và thân phận người trồng sâm.
 
Ông Hồ Văn Ni trao đổi: "Hiện nay, huyện rất khó khăn về quản lý chung quanh cái việc trồng, mua, bán sâm. Vùng này nghèo nhất, đồng bào ăn sắn, bắp thôi…”. Thật vậy, bởi chính ông Hồ Văn Chính cũng thừa nhận: "Xã rất khó khăn, người dân nơi đây thu nhập không có chi. Chỉ một số có sâm, còn toàn bộ nghèo hết, chỉ làm rẫy, ruộng”. Càng đắng lòng và nghịch cảnh, nếu chúng ta biết được, giá trị kinh tế của một củ sâm có thể sánh ngang với vài sào ruộng lúa nước ở vùng đồng bằng. Vậy mà người dân Trà Linh nơi Giàng cho cây sâm quý, họ đã giữ gìn, phát triển thì vẫn còn đó hơn 70% hộ dân đói nghèo. Đó là điều khó có thể chấp nhận. Quả thật, sự thật này càng đắng hơn... sâm.
 
Thế nhưng trong khi người dân bản địa thiếu sâm giống, loay hoay với bài toán thoát nghèo thì cũng ngay trên mảnh đất này một hình ảnh trái ngược đang tồn tại và phát triển. Đó là ngay tại Trạm dược liệu và vùng lân cận, không chỉ có vườn sâm của Công ty cổ phần Dược - Vật tư y tế Quảng Nam mà theo ông Hồ Văn Du: "Tôi có khoảng 15-20 ngàn cây, anh Phái có khoảng 4-5 ngàn cây… Anh em công nhân coi giúp”. Ông Ngô Văn Phái, nguyên là Phó Giám đốc sở Y tế Quảng Nam, người trực tiếp quản lý Công ty dược và Trạm dược liệu Trà Linh.
 
Đến đây thì chúng ta đã phần nào hình dung được nguyên nhân khiến giống khan hiếm và vì sao việc phát triển cây sâm cho đồng bào Xê Đăng tại chỗ lại nhiêu khê đến như vậy. Chuyện này, liệu những người có trách nhiệm ở Công ty cổ phần Dược – Vật tư y tế Quảng Nam có biết?
 
Làm việc với phóng viên Đại Đoàn Kết, ông Nguyễn Đình Tân nói: "Vấn đề đó công ty không nắm được. Nhân viên trồng riêng chúng tôi không có quyền quản lý. Còn một số cán bộ có vườn riêng thì chúng tôi không biết…”.
 

TẤN THÀNH - TRỌNG HOÀNG

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

 

Triết lý

Triết lý: Mang một niềm tin vào cuộc sống tươi đẹp, sự hài hòa với thiên nhiên và cuộc sống. SAM NGOC LINH VIET NAM., JSC ...

Danh mục tin mới

Hỗ trợ online

          1. Trần Ngọc Hoàng

Cellphone:      0913.455.099

Web: www.samngoclinh.com

          2. Lê Tùng Cương

Đăng nhập